ĐỪNG NÓI YÊU EM. CHƯƠNG 5

-Thái tử!

Từ đằng xa, một cô gái có dáng dấp nhỏ bé, trên đầu gắn đủ thứ trâm ngọc lấp lánh, hai tay túm váy vội vội vàng vàng chạy lại. Cô thở hồng hộc rồi ngước mắt lên nhìn cậu. Đôi mắt cô mở to, miệng lắp ba lắp bắp như không thể tin nổi:

-Thái tử ngươi có sao không? A! Sao ngươi ăn mặc lạ vậy?

Cô gái này thấp hơn anh nửa cái đầu, nhìn kĩ lại thì dáng người không quá nhỏ bé, phải nói là vừa vặn,muốn eo có eo, muốn ngực có ngực. Đôi mắt sắc sảo, tinh anh lại trong và sâu không thấy đáy. Hàng lông mày lá liễu làm tăng thêm vẻ đẹp vốn có của cô. Mà cô gái này, cũng có nét gì đó quen quen…

-Người là ai?

-Thái tử! Ta là Thái tử phi của ngươi, người không nhớ sao?

-Thái tử gì? Phi gì? Mà người tên gì?

-Đừng nói người dạo chơi nhiều quá rồi hồ đó nha! Ta là Dạ Nhất Linh. Sao? Người không nhớ ta?

Nhìn cái ánh mắt và vẻ mặt mơ hồ của Thái tử, Thái tử phi vừa lo vừa lắc đầu.

Linh. Cái tên này nghe quen quen.

-A! Là cái cô thư kí đó.

Cậu cá chắc mình không hề sai. Hèn chi lúc vừa đặt chân xuống Hà Nội, cậu đã cảm thấy từng gặp qua người này nhưng lại không nhớ tên.Cái con nhỏ đanh đá học chung năm cấp hai. Hóa ra là Linh, nhưng mà sao lại là Dạ Nhất Linh?

-Thư kí cái gì? Thái tử bị làm sao vậy?

Dạ Nhất Linh quay qua hỏi anh chàng bên cạnh cậu. Đáp lại cô chỉ là cái lắc đầu nhún vai tỏ vẻ khó hiểu.

-Thái tử, sao ngươi ăn mặc lạ vậy? Có biết Hoàng thượng lẫn Hoàng hậu lo cho người lắm không?

Cậu lúc này như sực nhớ ra điều gì, ngắm nhìn bộ dáng mình từ trên xuống dưới. Họ mặc trường sam, tóc dài, đeo đủ thứ linh tinh lấp lánh trên đầu, còn cậu thì mặc vest,tóc tai bù xù.Trông như đến từ một thế giới khác vậy.

Một thế giới khác? Nhìn trang phục của họ cứ như là thời phong kiến, mà vẻ mặt lại không giống như đang nói dối chút nào.Nếu thật sự là nói dối, thì là nói dối có đầu tư. Vả lại, cái cô thư kí đó so với Thái tử phi này nhan sắc có chút khác. Thần thái cũng không giống, còn không giống chỗ nào thì cậu cũng không biết. Cậu suy nghĩ rồi lại liếc mắt nhìn anh ta, tóc dài như vậy lại đen mượt, không hề giống tóc nối mà giống nuôi từ nhỏ mà thôi. Cậu liền với tay giật thử vài ngọn tóc của anh. Qủa thật là tóc thật!

Không lẽ…là đang mơ. Nam chính xuyên không qua một thời đại khác gặp nữ chính rồi tỏ lòng say mê? Không thể được!

-Ta hỏi các ngươi nhé?

Anh chàng mặc trường sam màu lam chỉ liếc nhìn cậu, Dạ Nhất Linh ngơ ngác nhưng cũng gật đầu.

-Ta.. Ta tên gì?

-Chu Cẩm Nghĩa.- Anh ta trả lời.

-Thế ta làm nghề gì? À không.-Cậu vội vàng xua tay- Là giữ chức vị gì ấy?

-Thái tử a~.-Dạ Nhất Linh nhanh chóng trả lời.

-Không đùa chứ?

Cả hai đồng thanh gật đầu.

Cái quái gì vậy chứ? Cậu chạy lại một hòn non bộ, đập mạnh đầu vào nó.

Chỉ thấy là…

Đau vãi!

Là thật rồi.

-Thái tử ngươi bị điên à?

Theo những bộ phim mà cậu xem được, những người xuyên không thường bị một thứ gì đó tác động mạnh, hoặc bị một vật gì đó đưa đi. Bộ Bộ Kinh Tâm là do giật điện, Carol thì nhảy xuống sông Nin, Kagome thì nhảy xuống giếng đúng hơn là do quái vật đưa đi. Cậu bị mộ đám dây leo kéo xuống hồ.Được! Phải tìm một cái hồ. Nhảy xuống thử.

Cậu vội vàng chạy đi. Xung quanh toàn cây cối um tùm, nhưng không gian lại rất sáng sủa, chẳng mấy chốc cậu liền thấy một hồ nước lớn.Mặt hồ trong suốt như tấm gương, phản chiếu lại ánh nắng khiến hồ nước này càng thêm đẹp đẽ lộng lẫy. So với cái hồ trong khu vườn kia thì có tám chín phần giống. Cậu không nghĩ ngợi, bước chân thoăn thoắt leo lên cầu, nhảy xuống. Với hi vọng chắc chắn sẽ thành công!

-Ê!Làm gì v…

Tủm!

Khó thở quá! Dây leo đâu rồi?Phải nhanh chóng tìm chúng. Cậu mở mắt ra rồi ngay lập tức nhắm lại, dòng nước ùa vào mắt khiến nó vừa rát vừa cay. Cậu vùng vẫy giữa như một con cá đuối nước. Tay quơ lung tung đập mạnh vào mặt hồ khiến những con cá gần đó vì sợ quá mà bơi đi mất. Bỗng cậu cảm nhận được một hơi ấm lan truyền khắp cơ thể, một vòng tay ôm quanh eo kéo cậu lên bờ.

Cậu cố gắng hớp lấy từng hơi thở, quần áo ướt sũng bám chặt lên người. Trông cậu chả khác gì một con chuột lột. Hướng mắt nhìn lên người bên cạnh, là anh ta đã cứu cậu.

-Bộ người bị thần kinh à? Muốn tắm lắm hay sao?-Anh ta giận dữ quát cậu, trong đôi mắt không giấu được sự tức giận cùng lo lắng.

Cậu bất thần nhìn đôi mắt ấy. Trong lúc đó, cậu dường như đã ảo tưởng rằng đôi mắt này đặc biệt chỉ dành cho mình.

Cái quái gì vậy chứ? Rõ ràng là không quen biết, hay là tại anh ta giống với hắn?

-Thái tử, ngươi không sao chứ?

Dạ Nhất Linh chạy lại, vì con gái sức yếu nên cô chạy rất chậm, lúc đến nơi còn thở hơn cả cậu mồ hôi chảy đầm đìa trên trán. Mà lạ lùng là, miệng thì hỏi vậy nhưng cô ta không hề có nửa điểm lo lắng hay hoảng sợ, ai nói cô ta là Thái tử phi kia chứ? Không có vị nương tử nào lại vô tâm với phu quân mình như vậy.

Bỗng Dạ Nhất Linh quay người hướng về anh ta, khom người xuống.

-Ta sẽ quay về báo cho Hoàng hậu. Thương tướng quân, mong người chiếu cố cho Thái tử dùm.

-Được.

Nói xong, Dạ Nhất Linh chạy đi để lại cậu và anh, hai người ngơ ngác nhìn bóng dáng Thái tử phi xa dần. Hỏi cậu có sao không, vậy mà chưa nghe trả lời đã chạy đi.Cậu liền thở dài. Thượng tướng quân đứng dậy, rồi cúi xuống bế Thái tử lên khiến ai đấy không khỏi ngỡ ngàng, trừng to đôi mắt nhìn anh.

-Người.. Ngươi làm gì?- Trên mặt cậu hiện lên một tầng ửng đỏ, đây là lần đầu tiên câu được người khác bế như vậy.

-Đưa ngươi về.-Anh cười, một chiếc răng khểnh lộ ra, nụ cười tỏa sáng như ánh hào quang khiến cậu say đắm.

…….

Trong cung, Hoàng hậu một thân phượng bào đỏ rực, trâm vàng lấp lánh, trên tay là một cây quạt lông chim phe phẩy trước mặt, khuôn mặt giấu sau nó không khỏi khiến người ta say đắm,hàng lông mày thanh tú và chiếc mũi nhỏ nhắn là hai điều nàng tự hào nhất. Đôi mắt phượng dưới tầng lông mi mỏng làm tăng thêm sự  đanh đá, cay nghiệt. Thế nhưng nụ cười ngây thơ trong sáng đối lập với đôi mắt ấy của nàng lại khiến bao nhiêu người mê đắm. Nàng thở nhẹ một hơi, giống như vừa trút đi một gánh nặng nào đó. Bên cạnh là Hoàng thương, trên người khoác bộ Hoàng bào đen tuyền, đầu đội bình thiên che đi dung nhan cùng sắc mặt không nóng không lạnh, một tay chống cằm trông rất ung dung.

Ngồi phía dưới là Dạ Nhất Linh, mặt diện vô biểu tình mà uống trà. Một thái giám từ đâu xông vào khom người hành lễ:

-Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu, Thái tử phi có Thái tử điện hạ và Thượng tướng quân cầu kiến.

-Cho vào.-Hoàng thượng phất tay áo, mặt vẫn thản nhiên. Hoàng hậu ngồi bên cạnh buông chiếc quạt xuống, vẻ mặt vui mừng cùng chờ mong.

Thái tử mặc một trường sam màu lam trên người toát ra khí chất vương giả khiến các cung nữ không khỏi rụt rè mà cúi đầu, mà khuôn mặt đẹp trai kia  ngược lại khiến các nàng tò mò lén lúc nhìn lên. Nhưng cậu biết, hầu hết ánh mắt thẹn thùng đó đều hướng đến cái tên bên cạnh mình, so với cậu thì anh ta lại toát ra vẻ anh dũng chinh chiến sa trường, khuôn mặt anh tuấn pha một chút kiên nghị thật sự có sức hút hơn.

-Nhi thần Thượng tướng quân bái kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu, Thái tử phi.

Cậu ngơ ngơ ngác ngác không biết làm gì hết nhìn anh ta lại quay qua nhìn Hoàng thượng cùng Hoàng hậu, đáp lại cậu là một ánh mắt lạnh tới thấu xương của người mặc y phục đen kia, bên kia Dạ Nhất Linh liên tục đưa tay phẩy phẩy xuống, miệng thì nói gì gì đó, vẻ mặt gấp gáp. Nhìn khẩu hình miệng của cô, cậu tỏ vẻ như đã hiểu liền nhanh chóng ngồi xuống. Nghiêm trọng hơn là… cậu lại đi ngồi xổm.

Nhất thời trong điện ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh, lại len lén liếc mắt nhìn Hoàng thượng. Lần này Thái tử bị gì vậy? Không muốn sống rồi ư?,

Dạ Nhất Linh cố nhịn cười. Ánh mắt như xem kịch vui.

-Cúi xuống. -Giọng nói trầm thấp vang lên. Cậu thật sự thật sự không muốn nghe theo lời anh ta nhưng do ai cũng nhìn chằm chằm như vậy, cậu đành miễn cưỡng cúi đầu xuống.

Có nhìn thấy gì đâu?

Thái tử bị gì vậy? Tư thế như này chả phải là đang xúc phạm long nhan sao? Thật sự lần này Thái tử chết chắc rồi. Các thị vệ cùng cung nữ mồ hôi chảy ướt cả áo, không ai dám nhìn lên.

-Như ta.

-À…-Qua một lúc lâu cậu mới đáp.Như đã hiểu,cậu đứng dậy ôm quyền nhìn anh. Là tay phải bao lấy tay trái, cậu lúng túng làm theo, rồi khom lưng xuống lại hết nhìn trên nhìn dưới đến khi thấy mình bằng với người kia thì vui vẻ mỉm cười.- Nhi.. nhi thần bái kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu, à..ừm…Thái tử phi.

Lần này thật sự không thể nhịn cười được. Hoàng hậu vẻ mặt mơ mơ màng màng khó hiểu nhìn con mình, Hoàng thượng như vậy lại mỉm cười mà nụ cười này lại là nụ cười thích thú, không mang theo tư vị khác nào khiến mọi người không khỏi sửng sốt. Hoàng thượng cũng biết cười sao? Dạ Nhất Linh lấy tay che miệng, một tay ôm bụng giả vờ ho nhưng thật sự lại đang cười trộm. Bộ dạng ngu ngốc của Thái tử khi hành lễ, Thái tử cung kính bái kiến Thái tử phi, mà sốc hơn nữa là chuyện đường đường là Hoàng đế Đông Quốc-Thiên hạ đệ nhất băng lãnh lại biết cười.Đúng là chuyện khó có thể tin mà.

-Miễn lễ.

Thấy Thượng tướng quân đứng thẳng lưng, cậu cũng bắt chước theo. Bây giờ mới đặc biệt để ý. Không phải chỉ có vua mới nói ”miễn lễ” sao? Cậu quên mất rằng mình đang là Thái tử, mà người đang đối diện đây lại là Hoàng đế . Lúc nãy anh ta có nói sẽ dẫn cậu đi gặp phụ hoàng, vậy mà lại không để ý.Trong lòng thầm hô không ổn.

-Ta nghe Dạ Nhất Linh nói, nhờ tướng quân tìm được Thái tử, thật sự đa tạ.-Giọng nói êm tai của Hoàng hậu xóa tan bầu không khí quỷ dị.

-Hoàng hậu không cần khách sáo, Thái tử chính là người thân của nhi thần, nhi thần xem đệ ấy như huynh đệ ruột làm sao có thể làm ngơ khi gặp nguy hiểm chứ?

Một câu hỏi lại như một câu trả lời khiến Hoàng hậu thập phần vừa lòng mà mỉm cười.Hướng ánh mắt nhìn về Thái tử, Hoàng hậu bước xuống tay phe phẩy chiếc quạt lông chim. Nàng đi tới rồi đứng trước mặt cậu, cậu chỉ biết lo sợ mà cúi thấp đầu. E là tiêu rồi!

Một vòng tay ấm áp bao phủ lấy cậu. Thân thể cậu cứng đờ, Hoàng hậu là đang ôm mình?

-Hài tử ngốc nghếch. Có biết nương lo cho con lắm không?-Giọng nói của Hoàng hậu mang theo một chút run rẩy cùng nghẹn ngào.

Cậu chỉ biết ngỡ ngàng. Cái ôm này thật ấm quá. Là do thân nhiệt của Hoàng hậu vốn nóng hay là do đã từ lâu rồi không có ai ôm cậu như vậy? Cái ngày mà cậu qua Mĩ,cậu nhận thức được rằng  điều đầu tiên cậu phải học không phải là tự lập, mà đó chính là cô đơn. Ngay từ khi còn bé, từ việc ăn ngủ giặt giũ bệnh tất đều do một tay ba mẹ lo hết, cậu không phải nghĩ ngợi bất cứ điều gì. Cuộc sống của cậu chính là mơ ước của biết bao nhiêu đám thanh thiếu niên chỉ biết ăn không biết làm. Đùng một cái, cậu phải qua một nơi xa lạ sống, chân tay vốn không phải làm lụm gì đụng đến đâu liền hư đến đó. Vừa tức giận, sợ hãi lại bần cùng tuyệt vọng. Cậu ăn một mình, ngủ một mình, hát một mình, uống rượu một mình,.. Hết thảy mọi việc đều chỉ có mình cậu. Mình cậu với nỗi cô đơn đang gặm nhấm tâm hồn mình qua từng ngày. Cậu nhớ ba mẹ, nhớ bóng dáng cao lớn mà vững chãi của ba, nhớ nụ cười và sự âu yếm của mẹ. Cậu lại bắt đầu khao khát những cái ôm từ đằng sau của anh, khao khát cái vỗ lưng của ba, khao khát sự quan tâm của mẹ. Cậu muốn được ôm, thèm được ôm, nhớ tới những cái ôm tới nỗi cậu quên mất từ ”ôm” nó định nghĩa như thế nào.