ĐỪNG NÓI YÊU EM. CHAP 3

CHƯƠNG 3:

Trung xin về sớm vì không chịu nổi được sự ồn ào của bữa tiệc, anh ngó khắp nơi để tìm cậu. Hình như là Nghĩa cũng về luôn rồi. Hây da… Giới thiệu được có câu rồi biệt tăm. Tội cho các cô gái, làm đẹp cho đã, cuối cùng cũng về tay không.

Anh đón taxi về nhà. Nhà Trung ờ trong hẻm, ngôi nhà cũng không có gì đặc biệt ngoài một ga-ra ở bên trái, một khu vườn nho nhỏ trước sân và vài cây Tường Vi đỏ trồng quanh nhà. Nhưng nhìn qua cũng biết được anh là người khá giả. Trung hơi ngạc nhiên vì nhà sáng đèn, lại có mùi thức ăn thơm nức phát ra từ phòng bếp. Không lẽ là….

– Ồ Trung! Về rồi hả? Sớm vậy? Chờ tao tí.

Đoán không sai mà!
Trước mặt anh là cô gái có vóc dáng hơi đầy đặn, làn da trắng hồng, cao khoảng 1m50, mái tóc đen ngắn ôm trọn khuôn mặt bầu bĩnh, tuy cô không được cao nhưng nhìn chung lại rất dễ thương, thu hút. Trung trân trân nhìn cô cho tới khi bị nhìn lại thì mới giật mình. Anh đỏ mặt lúng túng gãi đầu. Cô cười tươi rồi hí hửng quay lại nấu tiếp thứ gì đó. Cô là bạn thân của anh từ hồi năm tiểu học. Hai người học chung trường cho đến cuối năm cấp hai, vì sang cấp ba thì cô học trường khác, tuy vậy anh và cô vẫn còn giữ liên lạc với nhau trên Facebook. Đợt trước anh có đi công tác, vì lo lắng cho nhà cửa của mình nên đưa chìa khoá nhờ cô giữ dùm, dặn cô thỉnh thoảng ghé qua nhà chăm sóc dùm anh mấy cây Tường Vi. Lúc anh về, thì cô nằng nặc đòi giữ luôn chìa khoá, anh cũng không phản đối vì bản thân cũng chả có ý định lấy lại. Anh không hề thấy phiền khi cô tự tiện như vậy. Cho dù đó là điều anh ghét nhất.

Cô bắt tay vào nấu ăn mà không thèm hỏi anh đã ăn chưa. Mặc dù anh không đói cho lắm, nhưng nhìn dáng vẻ nấu ăn của cô mà anh chẳng muốn cản. Mùi thức ăn thơm ngào ngạt thôi thúc cái bụng của hai người. Cô nhanh tay đảo thức ăn, nêm gia vị rồi tắt bếp. Trung phụ cô bày món ăn ra đĩa, lấy hai chai nước ngọt. Mì xào bò là món ăn sở trường của cô, anh không thích bò, nhưng chẳng hiểu sao lại thích món này. Mì cô xào không quá mềm cũng không quá dai, không khô cũng không cứng, rất là vừa ăn. Thịt bò được ướp tương có mùi thơm ngòn ngọt, xào tái nên ăn rất mềm, rất vừa vị. Nhìn đĩa mì xào hấp dẫn như vậy, anh không kìm lòng ngồi xuống bàn ăn. Cô nhìn anh cười, nụ cười tràn ngập yêu thương.

– Sao? Thấy tay nghề tao ghê hông?- Cô nhắm tịt mắt nhìn anh cười cười.

– Ừm…. Ạm ược…- Vừa nhét một đống mì vào miệng, anh vừa trả lời.

– Cái gì? Ý mày là tao nấu dở?- Cô giả vờ tức giận đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

Anh ngước lên nhìn cô, thậm chí không sợ mà ngược lại anh còn rất thản nhiên ăn tiếp.

– Trời ơi! Tôi biết mà, đời người là vậy. Đúng là người ta có câu ”Hồng nhan bạc phận”, nấu cho ăn giờ nó chê, uổng công. Sao tui khổ vậy trời?- Cô chắp hai tay nhìn lên trần nhà than thở, cố gắng kéo dài giọng.

– Ăn xong rồi, đi rửa đi. – Trung đưa cho cô cái đĩa sạch bách, không còn một cái gì.

Cô trân trân nhìn cái đĩa, rồi lại nhìn anh. Ăn gì mà nhanh vậy, còn hơn heo nữa. Thế mà chẳng lên cân nào là sao?

– Này! Ăn đi. – Cô đưa đĩa của mình cho anh.

– Bộ cô không ăn à?

– No rồi, với lại lúc nãy có ăn vài thứ linh tinh, chủ yếu qua đây để phá nhà mày thôi. – Nhìn anh ăn cô cũng thấy no rồi.

– Lần sau đừng có ăn linh tinh, có gì qua đây nấu, sẵn tiện nấu cho tôi ăn.

Cô lại trân mắt nhìn anh lần hai, anh cũng hơi ngạc nhiên vì câu nói của mình. Rồi cả gian phòng ăn rơi vào im lặng. Trung chả nói gì, cuối xuống tiếp tục ăn đĩa mì còn lại, ánh mắt cô có chút vui.

Tiếng rửa chén lách cách vang lên. Đột nhiên Trung mở miệng:

– Lần sau đừng có nhắn tin như vậy nữa. Cô còn đi làm, không cần quan tâm tôi nhiều vậy đâu.- Giọng nói của anh lạnh lùng hơn lúc nãy khiến cô hơi buồn.

– Không sao, tao rảnh mà.- Cô cười cười đáp lại.

Rửa xong chén bát, cô ngồi đối diện anh. Ánh mắt cực kì nghiêm túc khiến anh thấy hơi… bất an.

– Sao cứ gọi là tôi – cô vậy? Bộ ghét tui sao?- Cô hơi sợ hãi hỏi anh.

Trung không trả lời, chỉ quay mặt đi. Anh cũng không biết tại sao mình lại xưng hô như vậy nữa. Hình như là kể từ lúc cô nói anh là mình có bạn trai, bảo là quen được 5 6 tháng gì đó. Lúc ấy anh cực kì tức giận, rồi chẳng hiểu sao lại xưng hô như vậy.

Sao lại tức chứ? Chả lẽ là…?

Thôi, dẹp mẹ đi! Không phải đâu.

– Lần sau cứ xưng hô như cũ. Mày mà trái lời là tao thiến. – Cô dùng ánh mắt hăm doạ nhìn anh. Đâu phải cô không biết lí do anh xưng hô như vậy. Con gái mà, cực kì nhạy cảm. Không cần anh nói cô cũng biết.

– Được, được. Mà muộn rồi, c.. à bà không về đi?- Anh nhìn xem đồng hồ, cũng đã 10 giờ tối rồi.

– Ừ nhỉ, mải nói mà tao quên. Thôi tao về nha.

– Hay để tui chở bà. – Trời tối, lại trong hẻm nên anh thấy hơi lo.

– Tao lớn rồi, đâu phải nữ nhi yếu đuối, bánh bèo vô dụng đâu chứ. Thôi tao về đây.

– Hay là để tôi gọi taxi cho bà?

– Cũng được. Thôi tao về. Nói nãy giờ ba lần mà còn chưa ra tới cửa nữa.

Cả hai nhìn nhau cười. Lúc cô chuẩn bị mở cửa, giọng nói tràn đầy yêu thương của anh vang lên:

– Vy, chúc ngủ ngon.

Cô hơi ngạc nhiên nhìn anh. Kể từ ngày có bạn trai, đây là lần đầu tiên cô nghe lại câu nói đấy. Câu nói hằng đêm mà cô luôn ao ước được nghe từ anh.
Không! Không được khóc. Mày không được yếu đuối như thế!

– Cám ơn, ngủ ngon.

”Cạch”. Tiếng đóng cửa vang lên, không gian im lặng bao trùm cả ngôi nhà.

[TÌNH TRAI] ĐỪNG NÓI YÊU EM. CHƯƠNG 2

Tác giả: Tạ Trùng Linh
Beta: Trường Lưu
CHƯƠNG 2:

Đi được khoảng 30 phút thì tới nơi. Chiếc xe màu đen đậu ngay trước cửa khách sạn Heyday – khách sạn có tiếng nhất Việt Nam. Khách sạn này cũng là một phần của công ty cậu. Nhờ có khu đất tốt, kiến trúc đặc biệt, nhân viên thân thiện cùng với giá thuê hợp lí mà Heyday đã trở thành một trong những khách sạn đắt khách đắt tiếng ở Việt Nam.

Cậu xuống xe, lấy hành lí rồi vào khách sạn, Trung đi theo sau còn cô thư kí thì đi đậu xe, xong việc cô ta cũng lên theo. Nhưng phải mất 10 phút cô mới leo lên được, không phải vì thang máy hỏng mà tất nhiên thang máy ở đây không thể có chuyện hỏng được, là do cô ta phải từ chối trả lời tất cả các câu hỏi của nhân viên liên quan đến vị giám đốc trẻ đẹp kia.
Đúng là đẹp trai cũng có cái khổ. Cô thư kí thở dài

Vừa vào phòng, Nghĩa nằm sấp xuống nệm mà chẳng lo thay quần áo. Đi máy bay mấy tiếng đồng hồ, rồi còn phải cãi nhau với cái cô thư kí kia chỉ khiến cậu đã mệt nay còn thêm bực.

Trung chỉ lắc đầu cười, rồi thay cậu dọn dẹp hành lí, dặn dò giờ xuất phát cho chuyến bay ngày mai cộng vài thứ lặt vặt. Nghĩa chỉ trả lời ậm ừ rồi thay vào đó là tiếng thở đều đều. Hình như cậu ta ngủ. Trung rón rén lại gần, cởi chiếc áo măng tô và khăn quàng cổ ra, thay tất rửa chân, lấy khăn ấm lau mặt. Anh ta làm mọi thứ rất nhẹ nhàng như sợ làm cậu thức giấc.

Trước khi rời phòng, anh ta còn luyến tiếc nhìn Nghĩa một lúc, đôi mắt sâu ẩn giấu vô vàn suy nghĩ, sau cùng là tiếng đóng cửa nhẹ nhàng vang lên.

”Reng…Reng…Reng…”
Tiếng chuông báo thức liên tục vang lên. Uể oải nhìn đồng hồ, cậu vội vàng bật dậy. Đánh răng, rửa mặt,thay quần áo, chuẩn bị hành lí. Cậu hơi ngạc nhiên khi mở va-li ra, mọi thứ cần có đều có, lại còn được xếp gọn gàng nữa. Không lẽ thằng Trung nó….
Trước cửa khách sạn, chiếc Mercedes đen đã chờ sẵn. Trung tựa người vô cửa xe, thấy Nghĩa xuất hiện, anh vội vàng chạy đến xách hộ hành lí, cô thư kí ngồi trong xe chỉ biết nhếch mép cười.
Cậu ta và anh cùng lên xe. Chiếc xe khởi hành đến sân bay. Ngồi trên xe ngắm nhìn cảnh vật chạy qua không cũng chán, cậu tò mò quay sang hỏi Trung:

– Này! Cô ta là ai vậy? Sao lại được ba tôi tuyển chứ?

– À, lát nữa thì biết thôi, trình độ của cô ta không thấp đâu đấy, đừng có coi thường.

– Tôi đây không thèm coi thường…

– Với lại ba cậu nhờ cô ta quản lí mọi việc của cậu đấy. Gọi là gì nhỉ? À! Hình như là quản gia. – Trung cắt ngang câu nói của Nghĩa.

– Cái gì? Quản lí cái gì? Cô ta mà đòi làm quản gia của tôi?- Cậu la lớn.

– Này này, đừng coi thường tôi chứ. Với lại làm quản gia cũng thú vị mà. Hì hì.- Cô ta vừa cười vừa trả lời một cách vui vẻ, thậm chí còn không hề tức giận khi bị một anh chàng đẹp trai nói xấu.


Tại sân bay
”Mời hành khách đi chuyến bay MH-69 từ Hà Nội đến TP Hồ Chí Minh vào lúc 9h30, ngay bây giờ tập trung ở cổng số 32, chuyến bay sẽ khởi hành trong 10 phút nữa. Xin nhắc lại, mời hành khách đi chuyến bay MH-69 từ Hà Nội đến TP Hồ Chí Minh vào lúc 9h30, ngay bây giờ tập trung tại cổng số 32, chuyến bay sẽ khởi hành trong 10 phút nữa.”

Tiếng loa thông báo vang lên. Ba người bọn họ vội vàng xuất trình hộ chiếu và vé máy bay. Qua vài phút cuối cùng họ cũng lên được. Cả ba người thở hồng hộc. Cô thư kí tức giận quay xuống trách mắng:

– Tại cái tên lề mề như cậu mà suýt nữa lội bộ vào Sài Gòn đấy.

– Chậc, thì sao? Bộ cô làm như tôi muốn à? Buồn ngủ muốn chết.

– Thôi thôi, cho tôi xin đi – Trung thấy hình như sắp xảy ra đại hoạn nên vội can ngăn.

– Xin hỏi quý khách muốn dùng gì không ạ?- Cô nhân viên xinh đẹp cười tươi

– Cho tôi ly cà phê sữa.- Cô thư kí lên tiếng

– Tôi cũng vậy, còn….

– Cam ép. – Nghĩa trả lời cụt ngủn

Tiếng ù ù của máy bay vang lên. Chuyến bay sẽ kéo dài khoảng hai tiếng, nên ba người bọn họ tranh thủ lúc đó mà đánh một giấc. À mà nói ba người cũng không đúng, duy chỉ có cô thư kí và Trung ngủ thôi. Tuy nói là buồn ngủ nhưng cảm giác bồn chồn, lo lắng xen lẫn vui mừng khiến Nghĩa không tài nào chợp mắt được.

Không biết anh ta sao rồi?

Xuống sân bay, Trung và Nghĩa liền bắt một chiếc taxi về nhà, Cô thư kí thì có công việc riêng nên đi xe khác, mặc dù cũng hơi tò mò nhưng cậu ta cũng không hỏi.

Nhà của Nghĩa ở quận 3. Chiếc taxi len lách qua vài con hẻm,cuối cùng ngôi nhà đặc biệt kia cũng xuất hiện, nó gần như cách biệt với mọi thứ xung quanh. Ngôi nhà không gọi là quá lớn nhưng kiến trúc của ngôi nhà lại rất đẹp, đủ thu hút những ánh nhìn ngưỡng mộ của người dân xung quanh. Ngôi nhà lấy màu vàng kem làm chủ đạo, thiết kế hai tầng, trước nhà là một khoảng sân nhỏ với vài bộ bàn ghế, xung quanh trồng nhiều cây xanh, bên trái ngôi nhà là ga-ra, bên phải là cánh cửa dẫn vào phòng khách, lối đi được lát gạch men rất bắt mắt. Màu xanh của cây cối kết hợp với màu vàng kem của ngôi nhà khiến cho không gian ở đây trở nên mát mẻ, thoáng đãng nhưng không kém phần thanh lịch.

Đây cũng chính là ngôi nhà mà ba mẹ hứa sẽ để lại cho cậu khi cậu hoàn thành việc học ở nước ngoài. Mẹ cậu cũng khuyên cậu nên nhờ người giúp việc dọn dẹp nhưng cậu từ chối, cậu không thích ai tự tiện đụng chạm vào đồ dùng của mình. Trung đi theo sau, nhìn ngắm ngôi nhà một lúc rồi giúp Nghĩa dọn dẹp hành lí. Bỗng tiếng chuông điện thoại reo lên. Là điện thoại của Nghĩa.

”From: +8416xxxxxxxx
Tối nay 7 giờ tại nhà hàng Heyday. Làm lễ chúc mừng cậu trở về nhà. NHỚ ĂN MẶC CHO GỌN GÀNG.-Thư kí kiêm quản gia ”

Đọc xong tin nhắn, cậu nhíu mày. Làm gì có cái kiểu thư kí nào láo như thế, nói chuyện cụt ngủn, lại còn như ra lệnh. Nhất định phải kêu ba đuổi việc cô ta. Cậu bực dọc nghĩ. Nhà hàng Heyday cũng chính là một phần của công ty cậu, vừa dùng để phát triển kinh doanh, tiếp đãi khách hàng lại còn nắm rõ tình hình giá cả thị trường hiện nay.

– Bộ vest đen được để trong tủ quần áo. Tối nay khoảng 6 giờ 30 tôi qua đón cậu.- Trung lên tiếng căn dặn.

– Ừmmm -Nghĩa uể oải trả lời. Chắc cậu lại buồn ngủ.

– Nếu cậu có gì thắc mắc thì cứ hỏi cô thư kí, cô ta biết hết đấy.

– … Tôi buồn ngủ rồi.

– Ừ – Biết là Nghĩa muốn đuổi khéo mình, Trung cũng không muốn làm phiền nữa. Anh đón xe về nhà.

Trên xe, điện thoại anh vang lên. Là tin nhắn của cô ta.
”Anh ăn gì chưa?”
Trung nhếch mép cười rồi tắt máy. Bộ cô ta gửi hoài không thấy chán sao?

…..
Trong văn phòng
– Tôi trả lương hậu hĩnh cho cô như vậy cũng chỉ mong cô quản lí con trai tôi thật tốt, đừng để nó như trước.

– Nếu ông không muốn như vậy thì cứ để cậu ta thoải mái đi.

– Không được!!! Công ty chỉ có mình nó quản lý, tôi đâu thể dễ dãi. – Người đàn ông trạc 50 tuổi gắt lên.

– Chuyện đó chẳng có gì là hư đốn cả, cũng đâu phải giết ai. Tôi chỉ làm trong khả năng mình, tới đâu hay tới đó thôi. Chuyện cậu ta để tự cậu ta quyết. Con ông cũng lớn rồi.

….
Tại nhà hàng
Tiếng xôn xao của các quan khách dự tiệc làm cho không khí trở nên sôi động. Các cô gái ở đây ai ai cũng trang điểm son phấn đẹp đẽ, quần áo sang trọng, trên tay cầm ly rượu vang đỏ. Bọn họ đều muốn lọt vào tầm mắt xanh của vị giám đốc mới này, cũng như lấy lòng vị tổng giám đốc mà được tăng chức.

– Cám ơn mọi người đã đến đây dự tiệc chào mừng con trai tôi về nhà. Tôi rất lấy làm vinh hạnh. Nào, chúng ta cùng cạn ly!- Giọng nói chững chạc, uy quyền của Tổng Giám Đốc vang lên.

Mọi người vỗ tay chúc mừng, rồi cầm ly rượu vang uống cạn.

– Sau đây tôi xin giới thiệu con trai tôi. Cũng là vị giám đốc mới sẽ thay tôi tiếp quản sự nghiệp sau này.

Đèn điện trong gian phòng đột nhiên tắt, duy chỉ có trên bục là vẫn còn sáng. Mọi người xì xào to nhỏ tò mò về người con trai này, các cô gái thì tranh thủ dặm thêm chút phấn son cho tươi tắn. Từ trong cánh gà, một cậu thanh niên trẻ, cao tầm 1m75, khuôn mặt hài hòa điển trai, dáng người thon gọn cộng thêm bộ vest đen và chiếc cà vạt khiến cậu trở nên chững chạc. Ánh mắt lạnh lùng quét qua khán đài đốn tim mấy cô gái trong gian phòng.

– Tôi là Huỳnh Nghĩa, kể từ ngày hôm nay, tôi sẽ thay cha kế thừa sự nghiệp của ông, mong mọi người giúp đỡ.

[TÌNH TRAI] ĐỪNG NÓI YÊU EM. Chương 1

[TÌNH TRAI] ĐỪNG NÓI YÊU EM
Thể loại: Tình trai (có thể hiểu là đam mỹ Việt)
Giới hạn độ tuổi: Chưa biết, cứ trên 13 đi. >.<
Độ dài chương: Tới đâu hay tới đó, mà không dài đâu~
Tác giả: Tạ Trùng Linh
Beta: Trường Lưu
Disclaimer: Viết vì đam mê, không có ý xúc phạm tới bất kì cá nhân, tổ chức nào.

CHƯƠNG 1:
Tiếng ồn ào của dân bay làm cậu khó chịu. Áo măng-tô đen, mắt gọng kính đen, tay kéo chiếc va li, dáng bước tự tin nhanh nhẹn trở thành tâm điểm của vài ba ánh mắt hâm mộ của mấy chị em phụ nữ. Thật là khí chất quá mà!!!
– Ê! Thằng chó~~
Tiếng gọi phát ra từ đằng xa. Một thanh niên chừng 25 tuổi, dáng dong dỏng cao, hơi gầy, vẫy tay gọi cái cậu thanh niên tiêu sái đó.
– Coi bộ du học xong là đẹp trai lên ha.
Cậu ta chẳng nói gì, chỉ lạnh lùng liếc mắt rồi đi nhanh. Cái cậu thanh niên cao cao vội lấy ra chiếc khăn choàng màu trắng, quàng lên cổ cậu kia. Giọng nói cùng ánh mắt cực kì dịu dàng.
– Giờ này Hà Nội lạnh lắm đấy.
Cậu ta cúi đầu nhìn chiếc khăn trắng rồi lạnh lùng đi, theo sau là vài tiếng xì xào của mấy cô nữ sinh. Có lẽ là mấy chị hủ nữ.

Chiếc Mercedes màu đen thu hút ánh nhìn tò mò của người dân dừng trước hai chàng trai. Kính xe mở xuống, bên trong là người phụ nữ mặc bộ vest đen công sở, mắt bị che bởi cặp kính đen, giọng ra lệnh nói:

– Lên xe! – Giọng nói miền Bắc, đầy uy quyền.

Cậu trai nhíu mày, còn cậu thanh niên cao cao chỉ cười trừ rồi cả hai cùng leo lên xe.
Chiếc xe lướt như bay trên đường. Cậu hạ cửa kính xe, ngắm nhìn đường phố Hà Nội sau 10 năm. Bây giờ trời đang vào đông, khắp nơi được phủ màu xanh đỏ trắng, các gian hàng thi nhau bán đầy những dây kim tuyến, cây thông, người tuyết,… Không như ngày xưa, cái ngày cậu rời xa nơi này, trong mắt cậu đọng lại đó là một thành phố nhộn nhịp bận rộn nhưng đơn sơ, nghèo khổ.

Tuy vẫn còn nét đơn sơ, nhưng sự nghèo khổ gần như biến mất. Người dân không còn mặc nhiều những chiếc áo quê mùa, chân dép lê nữa, thay vào đó là những bộ trang phục đẹp đẽ hơn, chân đi những đôi giày tốt hơn. Những chiếc xe máy cũng ít xuất hiện hơn.

Việt Nam sau 10 năm cũng thay đổi nhiều. Còn anh ta, không biết có thay đổi gì không?

-Này!
Tiếng gọi của cô gái cắt đứt dòng suy nghĩ của cậu.Quay lại nhìn cô gái, vì ngồi ở đằng sau nên không biết cô ta là ai. Cậu hơi tò mò.
– Tổng giám đốc bảo cậu hãy ở lại Hà Nội hôm nay. Mai hẵng lên Sài Gòn.
– Vậy sao từ đầu không kêu tôi về Sài Gòn cho rồi. Rảnh thật. – Cậu ta khó chịu lên tiếng.
– Ai biết. – Cô gái nhún vai trả lời, giọng điệu pha một chút khinh thường.
– Này Trung, cô ta là ai vậy?

Nói chuyện chẳng nhún nhường ai hết.

Cậu thanh niên cao cao nãy giờ mải nhìn ngắm cái cậu đẹp trai kia, bị gọi tên chợt giật mình.
– A! Cô ta bằng tuổi với cậu mà, với lại bỏ kính ra đi. Trung cười hì hì, với tay bỏ cặp mắt kính đen của cậu trai kia xuống.
Gương mặt cậu trai kia hiện ra. Khuôn mặt hơi nhỏ, nước da trăng, đôi mắt lạnh lùng, lông mi dài. Nhìn chung thì rất đẹp trai, các bộ phận trên khuôn mặt rất tương xứng.
– Mệt người, tôi sẽ đuổi việc cô ta.
– Khục khục. – Cô gái kia đột nhiên cười làm cậu khó chịu.
– À. cậu không đuổi được đâu. – Trung cũng cười theo.
– Tại sao?
– Cô ta là do ba cậu tuyển, với lại chính là thư kí của cậu.
– Hả??? Ăn nói láo như vậy mà lên làm thư kí à?
– Này cậu nói cho đàng hoàng nhé, xem lại mình đi. Giám đốc công ty mà ăn nói vậy à?
– Cô thì sao?
– Tôi là thư kí. – Cô gái đó nghênh mặt đắc thắng lên trả lời khiến cậu cực kì khó chịu.
– Đi lâu như vậy mà anh Nghĩa đây vẫn trẻ con như năm nào nhỉ?- Trung cười nhẹ nhàng.